By Anne Anne
Tôi nuôi dưỡng cuộc sống của mình, luôn tịnh tiến về phía trước.
Tôi nuôi dưỡng tình yêu của mình, thoát khỏi tự diệt.
z
By Anne Anne
1.
Ngày mùng 8 tháng 3, tôi được công ty mời đi ăn trưa cùng mọi người nhân dịp quốc tế phụ nữ. Một là để làm quen với không khí của văn phòng, hai là để chờ đợt phỏng vấn lần 2. Ăn món lẩu cá, mọi người rôm rả nói chuyện, đùa giỡn không kiêng nệ, văn từ hoa mỹ, động tác phóng túng. Là một đám đông mới. Tôi luôn nghĩ mình không được hợp duyên với món cá. Ăn vào không đau bụng thì cũng phát sinh ra nhiều cái đau khác. Y như rằng trong 2 tiếng đồng hồ ngồi phỏng vấn, ngón chân cái của tôi bỗng tê liệt đi, như con mèo nhà hàng xóm đã tha ngón cái của mình đi rong.
2.
Ngày 12 tháng 3 tôi quyết định ngó nghiêng khu phố nơi mình tạm trú. Tôi nghĩ để biết được phong vị của một khu phố, cách tốt nhất là đi đến tiệm gội đầu đông khách gần đó. Vừa nằm gội đầu, vừa nghe họ nói chuyện. Từ chuyện chồng con, chuyện tình yêu tới cách chăm sóc da mặt, nấu canh miến sao cho vừa miệng. Cảm thấy vô cùng thư giãn và thoải mái vì chỉ cần nằm nghe, không nhất thiết phải biểu lộ cảm xúc và nhận định của mình. Ngón chân cái của tôi cũng bắt đầu có cảm giác trở lại. Sau đó vài ngày, cũng vô tình đọc được J.Steinbeck viết thợ cắt tóc có một số quyền lực nhất định hơn những ng đàn ông khác.
3.
Ngày 13 tháng 3 đi xuống Quảng Ninh gặp lại 3 anh bạn cũ. Một người đã có vợ, hai người còn lại cũng tranh thủ cuối năm nay cưới. Thời gian vụt bay. Cuối cùng chẳng ai có thời gian ngồi cho tới cuối cuộc vui. Đêm tàn thanh vắng. Nhớ tới cảm giác cô độc khi ngồi một mình giữa sân bay Châu Âu.
4.
Tôi rất thích cách Cổ Long miêu tả nhân vật nữ trong truyện của mình. Nữ nhi thân thể mềm mại, mười phần nữ tính, mắt lệ ướt át, dịu dàng như ánh trăng, cơ thể hơi tỏa hương thơm như ngọc. Thạch Tú Vân sau khi ân ái mặn nồng với Sở Lưu Hương, đã chủ động rời bỏ chàng. Nàng thong thả vận lại y phục, hôn nhẹ lên trán Sở công tử, nói:
" Em vốn dĩ là người bình thường, sau này cũng sẽ sống một cuộc sống bình thường. Cuộc đời này có được một ngày không bình thường với chàng, sau này sẽ là mật ngọt để em hồi tưởng lại. "
Thật khiến người đọc muôn phần lưu luyến.
Z
By Anne Anne
1. Việc đầu tiên tôi được dạy khi đến Phần Lan là phải biết phân loại rác thải. Tôi lập tức có cảm tình với động từ này. Phân loại giúp chúng ta làm việc hiệu quả và khoa học hơn. Vì vậy, tất cả mọi thứ nên được phân loại : con người, tình cảm, việc nhà, trách nhiệm. Lúc đứng cuốn chả giò cùng với Helen, chúng tôi cũng phân loại thần tượng. Helen, vì lớn hơn tôi 15 tuổi, có thiên hướng thích kiểu thần tượng mang tính giải trí cao. Chị thích những người nói nhiều, giỏi pha trò trên sân khấu, những người làm đúng chức năng của thần tượng. Tôi lại thích người ít nói hơn một chút, đứng chính xác sau lưng MC. Những người như vậy, khiến cho tôi liên tưởng tới núi băng trôi : chỉ có 3 phần nổi, còn lại là 7 phần chìm. 7 phần còn lại của bạn luôn bị dìm xuống mặt nước trong im lặng, 7 phần còn lại của bạn trở nên vô hình.
Dĩ nhiên, tôi thích thần tượng những người như vậy nhưng không hề có mong muốn tiếp xúc hay gặp gỡ. Trong tác phẩm Titanic, khi con thuyền chạm phải tảng băng trôi đã khuyến hàng ngàn người chết.
Tôi luôn là con thuyền nhỏ chồng chềnh, thủy thủ đoàn tốt hơn hết nên thắt chặt dây an toàn.
2. Mùa hè ở Paris, tôi và Linh bắt tàu RER B hơn gần 1 tiếng đồng hồ để đến thăm Parc De Seaux. Chuyến đi pinic kỳ lạ nhất trong suốt mùa hè năm nay. Cả 3 người cùng đi trong im lặng. Anh Pkasa là do quá buồn ngủ, L và tôi im lặng vì mải theo đuổi những ý nghĩ riêng của bản thân.
Nếu có cơ hội, tôi sẽ đến phỏng vấn cây sồi già ở Parc De Seaux: " Ngài không cảm thấy cô đơn khi đứng bất động cả trăm năm, nhìn mọi vật xung quanh chết dần đi ?"
Cây sồi già chắc hẳn đã trả lời câu hỏi này nhiều lần, điềm tĩnh đáp: " Nhưng không phải ai cũng có diễm phúc nhìn cảnh đẹp từ trên cao như ta cả "
3. Đọc lại thư của H viết từ Tokyo, cảm nhận được vô cùng rõ rệt tình cảm dịu dàng H dành cho anh ta.
"It seems that the love I've known, has always been the most destructive kind.
I guess that's why now, I feel so old before my time"
Z
By Anne Anne
Dạo này tôi phát sinh thêm thói quen đi dạo vào buổi đêm. Địa điểm lý tưởng để đi dạo ở trong khu vực Paris có lẽ là khu vườn nằm trong khuôn viên khu tập thể 55 Boulevard De Charonne. Không khí trong lành và tĩnh lặng ban đêm luôn khiến người ta bình tâm nhìn nhận lại mọi chuyện trong quá khứ.
Tôi đồ rằng tất cả chúng ta, đều gặp phải một cú ngoặc của định mệnh. Ví như một cuộc gặp gỡ, một lần may mắn, hoặc giả một lần bị tai nạn, khiến cho cuộc đời của chúng ta thay đổi vĩnh viễn. Mốc thời gian đó, tôi vẫn còn nhớ rõ đó là mùa hè năm 1999. Một năm trước thảm họa Y2K , nửa năm trước ngày phán quyết và tận thế theo Kinh Thánh. Năm 1999 là năm đồng Euro được chính thức giới thiệu ở Châu Âu, Shakespeare in love đoạt giải Oscar.Tôi nhớ chính xác mùa hè 1999 nắng chói chang, nắng đến ngơ ngẩn cả bọn côn trùng. Ban ngày cứ đạp chân lên cỏ là bọn phù du lại chao đảo bay, tối đến thì cóc nhái ầm ì giai điệu riêng. Mùa hè năm đó tôi vừa thi tốt ghiệp lớp 9, trên truyền hình vẫn đang chiếu dở dang phim Hàn Quốc “ Thành thật với tình yêu”. Tất cả mọi chi tiết, đều như mới xảy ra vào ngày hôm trước, 10 năm trôi qua cứ như một giấc ngủ lười biếng.
Z





